Để điều thiện lương trở về bình thường như vốn có!

Hương Quỳnh

“Em chỉ là người bình thường, em muốn làm người bình thường”, Nguyễn Ngọc Mạnh, “người hùng” trong lòng hàng vạn người dân Việt Nam sau "kỳ tích" cứu cháu bé bị rơi từ tầng 13 một khu chung cư trên địa bàn Hà Nội tha thiết nói khi trả lời các cơ quan báo chí. Hành động cứu người không chút toan tính cho đến những chia sẻ giản dị, khiêm nhường của Mạnh khiến cộng đồng vững tin mình đã và đang cảm ơn, trân trọng đúng người.

Anh Nguyễn Ngọc Mạnh mong trở về với cuộc sống bình thường.

Trong suốt ngày 1-3, Nguyễn Ngọc Mạnh (sinh năm 1990, tại xóm 4, thôn Vĩnh Thanh, xã Vĩnh Ngọc, huyện Đông Anh) trở thành “điểm sáng” nhất trong đời thực lẫn mạng xã hội. Cháu bé được an toàn và hành động cứu người dũng cảm của anh lan truyền như một kỳ tích, đem đến niềm tin về những giá trị tốt đẹp luôn hiện hữu giữa cuộc đời. 

Mạnh là “người hùng” trước hết bởi hành động xả thân dũng cảm hoàn toàn bản năng. Anh không kịp nghĩ ngợi, không cân nhắc mình có làm được hay không và bất chấp nguy hiểm cho bản thân khi lao lên mái tôn, tìm cách trụ vững để đỡ cháu bé trong tiếng gào thét bấn loạn của những người chứng kiến sự việc. Hành động chỉ trong vài giây ngắn ngủi, xuất phát từ những thôi thúc của cái tâm bên trong luôn nói lên bản chất thật nhất của con người.

Mạnh lại “đốn tim” bất cứ các bậc làm cha mẹ nào bởi khi run rẩy bế em bé vào lòng, anh đã dỗ dành để cháu bớt hoảng sợ với tất cả tình yêu thương, dịu dàng nhất của người cha. Lúc đó, anh đã coi cô bé 3 tuổi, như lời anh miêu tả “tóc tết, da trắng, rất xinh”, như chính con gái của mình.

Và đạo đức, cái tâm bên trong anh càng khiến nhiều người nể trọng khi đọc các dòng trạng thái được đăng trên trang Facebook cá nhân của anh. Ở đó, họ thấy một lối sống khiêm nhường, luôn trân trọng những giá trị tốt đẹp của cuộc sống. Ở đó, họ "gặp" Mạnh với những chia sẻ rất con người: Mạnh nghĩ hành động của mình hết sức bình thường và bất cứ ai cũng sẽ làm như vậy khi gặp hoàn cảnh đó. Mạnh khiêm tốn, chừng mực, không nhận thứ không thuộc về mình, dù sau khi sự việc xảy ra, rất nhiều mạnh thường quân vì quá cảm phục mà muốn tặng quà cho anh. 

Nhiều người tôn vinh Mạnh là “người hùng”, anh lại tha thiết: “Tôi chỉ là người bình thường”, muốn một cuộc sống bình dị để tiếp tục những dự định còn dang dở. Với Mạnh, điều giá trị nhất anh nhận được sau hành động giúp cứu người của mình có lẽ chính là câu nói động viên lần đầu tiên trong đời được nghe từ bố: “Thế là được!”.

Mạnh lý giải: Những điều mình có thể cho đi, chỉ mong nhận về sự bình an, con cái khỏe mạnh, không đau ốm. Bản thân trong cuộc sống, anh đã nhận được ân huệ từ người khác. Việc anh giúp cháu bé hôm nay thì mai này, cháu bé và gia đình của họ cũng có thể giúp đỡ những người khác nữa. Triết lý sống thiện lương, dung dị, lan tỏa những điều tốt đẹp ấy, bất cứ ai cũng ít nhiều đã đọc qua sách vở hay thấm thía qua chính trải nghiệm của bản thân, nhưng không phải ai cũng có thể làm tốt. Mạnh đã giúp mỗi người thấy được sự lấp lánh, diệu kỳ của cuộc sống một cách rất thuyết phục và rất "đời" qua chính câu chuyện của anh.

Đang từ cuộc sống bình thường, Mạnh được đưa lên "9 tầng mây", như cách anh ví von. Anh không quen, thấy không phải là mình, nên tìm cách cân bằng trở lại. Mạnh không chỉ phải nghĩ suy tìm cách khóa điện thoại, trở về “mặt đất” với công việc và những dự định thường ngày, mà còn phải đối mặt, vượt qua những quan điểm, cách nhìn “soi mói”, “đào bới”, mà trong đó không ít điều gây tổn thương cho anh, không chỉ làm rối loạn cuộc sống của anh, mà còn cho chính con trẻ.

Tối 1-3, vài clip có góc quay rõ nét nhất khi Mạnh trèo lên mái tôn đưa tay cứu bé gái xuất hiện trên mạng xã hội, tạo ra luồng ý kiến phán xét việc anh có thực sự đỡ được em bé hay không. Góc quay được tua chậm lại, phân tích kỹ lưỡng, tỉ mỉ với không ít bình luận nghi ngờ, phán xét. Trên trang Facebook cá nhân, Nguyễn Ngọc Mạnh cũng chia sẻ video này, đồng thời lên tiếng: "Đây là một video mà mình mới nhận được. Thông qua video mọi người đều thấy được mình không hoàn toàn đỡ được em bé, sự việc xảy ra quá đột ngột, mình đã không nhớ rõ được hết các chi tiết. Thành thật mong mọi người thông cảm".

Tâm tư của anh lập tức nhận được "bão like" và những lời cảm ơn, khen ngợi tấm lòng dũng cảm, sự chân thật của anh. Quả thật, lúc cứu cháu bé, Mạnh đâu có kịp suy nghĩ gì, mà chúng ta ở ngoài phân tích! Điều quan trọng nhất, sau câu chuyện, chúng ta đã được thấy và trân trọng, nuôi dưỡng những giá trị tốt đẹp.

Một nhân cách đẹp, một hành động đẹp xứng đáng được cảm ơn, tôn vinh để tiếp tục nhân rộng. Một cái kết có hậu đến diệu kỳ. Vậy, hãy “trả” Mạnh về với cuộc sống dung dị như anh mong muốn! Và hãy lan tỏa thêm nữa sự thiện lương để cuộc sống luôn nở hoa...